Trang chủ En français Tin tức H́nh ảnh Thơ Văn Âm nhạc
VƯỜN TÂM LINH
Người ta thường nói: “Đường đi khó không khó v́ ngăn sông cách núi; Mà khó v́ ḷng người ngại núi e sông”. Có phải chăng con đường tu cũng như vậy? Đường tu là con đường giác ngộ, giải thoát, thảnh thơi, an lạc… lẽ nào lại khó đi? Khó chăng là ở ḷng ḿnh c̣n vương vấn bụi trần, hay cứ ngỡ đường trần lung linh, quyến rũ?! Tôi chợt nhận ra rằng, đường đạo, đường đời như hai bờ ngăn cách bởi một ḍng sông, đó là ḍng sông sanh tử. Bên này là bờ mê, bên kia là bến giác. Đă có bến bờ th́ ai có quyết tâm cũng sẽ đến được bờ giác an lạc.

Hôm nọ đến chùa nghe giảng kinh “Soi gương”, tôi chợt giật ḿnh! Hằng ngày thường vẫn ‘soi gương’ để vui để buồn theo ‘dung nhan’ biến đổi. Bây giờ thầy dạy ‘soi lại gương tâm’, mới thấy bấy lâu nay vườn tâm chỉ gieo toàn hạt giống xấu, toàn là hạt giống khổ đau, nên mảnh đất tâm mọc đầy cỏ phiền năo, khiến cho vườn tâm trở nên hoang vu! Việc cần làm ngay là phải dọn dẹp, sửa sang lại vườn tâm, nhổ đi cỏ phiền năo, quyết không gieo thêm hạt giống xấu, mà nỗ lực gieo hạt giống bồ-đề để vườn tâm được tươi đẹp, nở nhiều hoa từ bi và trí tuệ.

Từ lâu, v́ cuộc sống bôn ba, duyên trần đưa đẩy nên mấy khi biết đến chùa, cuộc sống b́nh nhật có mấy khi được an vui, hạnh phúc. May nhờ có người bạn cho mấy cuốn kinh sách để t́m hiểu đạo lư, trau giồi tâm tánh, khi ấy mới biết sống vị tha, biết thương yêu ḿnh, thương người, và độ lượng hơn. Suốt cả một thời gian dài, quyển kinh trở thành người thầy, là nguồn an ủi duy nhất về mặt tinh thần, làm chỗ để nương tựa vô cùng quư báu. Dù vậy, sự hiểu biết vẫn c̣n quá nông cạn, do vô ḿnh che lấp, cứ măi lo âu, phiền năo, c̣n kiêu hảnh, nuối tiếc quá khứ, c̣n chấp ngă chấp nhân, cứ bám víu vào những tri kiến sai lầm, tâm tư c̣n u mê mờ mịt, làm cho đời sống luôn chao động, bất tịnh. Bấy giờ mới vở lẽ ra sự học chưa đủ, sự hiểu biết nầy có thâm vào đâu.

Do sự đổi thay của đất nước, tôi theo làn sóng người ra đi. Buổi ban đầu chỉ có hướng đi tới. Cuộc sống trước mắt là xây dựng một tương lai cho con cháu nơi xứ lạ quê người, giữa một xă hội hoàn toàn mới, văn minh. Vườn tâm của tôi lúc đó chỉ là mảnh đất khô cằn sỏi đá, không có một chất liệu nào nuôi dưỡng tâm linh. Tôi chất vào đó mọi suy tính, lo toan, phiền năo và nỗi lo sợ không nguôi. Cuộc sống với ngôn ngữ bất đồng, khác biệt về phong tục tập quán, nhất là nỗi lo con cái sẽ bị biến chất hay không? Bản năng sinh tồn với một sức lực vừa hồi sinh, vá víu một đời sống mới đầy phức tạp. Nửa đời người đánh mất, bằng cấp cũng như tờ bạc giả không đem xài được, ra đi với hai bàn tay trắng. Bấy giờ, vườn tâm chật hẹp, đầy nỗi ưu tư.

Năm rồi, được duyên lành, có người bạn đông tu dẫn dắt vào các sinh hoạt thường xuyên của chùa Vạn Hạnh. Chùa có nhiều sách và kinh Phật, tha hồ t́m đọc; lại có thầy giảng pháp, nhờ vậy mà tâm trí được mở thông phần nào.

Tính ra, tôi chỉ mới đến chùa một năm tṛn. Đi sau đến muộn nên việc tu tập c̣n non nớt, thiếu sót. Trước kia quan niệm tu thân chỉ cầu mong điều tốt đẹp lợi ích cho ḿnh. Chỉ mỗi một tâm niệm “ở hiền gặp lành”, “làm phước được phước” làm kim chỉ nam trong đời sống. Đó là một sự hiểu biết tối thiểu của người đời về cách tu. Sau một năm tṛn, chập chững từng bước tu tập tôi đă biết sự cần thiết niệm Phật thường xuyên để chuyển hóa thân tâm, t́m được an vui trong đời sống. Cái tâm mù mịt, u mê mỗi ngày như có chút ánh sáng, giảm được nỗi lo âu sợ sệt, nhờ đó mà tôi được b́nh tâm, cởi mở hơn.

Mấy mươi năm cuộc đời trôi qua như giấc mộng, lăn măi trong ṿng khổ lụy. Chuyện ǵ cũng thấy khổ. Mảnh vườn tâm của tôi xét ra vẫn đầy rác rến, năo phiền. Bao nhiêu lần đến chùa đọc kinh, sám hối, nợ đời, nợ ân t́nh chưa trả được hạt bụi nhỏ, th́ phước đâu dư mà tích lũy cho kiếp sau hay kiếp hiện tại nầy.

Qua các bài giảng hàng tuần, ngày lễ và trong các buổi thiền tập, tôi thu thập được ít nhiều, từ đó chiêm nghiệm lại cuộc sống, vở lẽ ra tâm thức chưa được tiến bộ lắm. Tuổi đời c̣n lại bao nhiêu nữa đâu, nhưng c̣n chút duyên tu, được có chùa, có bạn, có thầy mở đường chỉ lối. Muốn chứng tỏ được cái chân thiện tính của con Phật th́ phải biết tỉnh thức, phát bồ đề tâm, tạo sự an vui giải thoát, tự lợi, lợi tha.

Thời gian gần đây, tôi nhận thấy rơ ràng hơn mỗi khi có những phút giây mệt mỏi, ưu phiền, đi tụng kinh, niệm Phật th́ lời kinh tiếng kệ như làn gió mát trong lành tinh khiết, hay mỗi hơi thở nhẹ nhàng chánh niệm, làm sạch nỗi khổ đau trong cảnh đời lắm ô nhiễm này. Tôi có cảm giác an vui và tự tin hơn mỗi lần từ chùa về nhà. Căn nhà như ấm áp, tràn đầy yêu thương. Đâu cần phải t́m kiếm, đuổi bắt điều ǵ khác ngoài hạnh phúc có trong tầm tay, vang vang nụ cười thánh thiện. Hạnh phúc nầy tuy nhỏ nhưng là niềm an lạc lớn. Đó là tâm niệm của người Phật tử và vườn tâm linh chỉ có những nụ hoa thơm ngát không c̣n dấu vết của gốc muộn phiền khổ đau nữa.

Tuỳ bút

Xuân
Văn học Phật giáo
Truyện ngắn
Nhật kư
Khảo luận


CU TƯ ĐI TU

Mùa xuân, Di-lặc, từ thực tại đến ước mơ

Thần chú trừ rắn độc

Gió Xuân 2013

Nụ cười Hoa mùa Xuân

CHUYỆN CỦA RỒNG

Tôi đi hành hương
Tôi quyết định đi theo đoàn hành hương do chùa Vạn Hạnh ở Nantes tổ chức từ cuối tháng 8, 2010. Làm các thủ tục vé máy bay, passport và visas xong xuôi từ cuối tháng mười. (Các bạn nên nhớ rằng passport của bạn phải c̣n có giá trị tối thiểu 3 tháng sau ngày rời Ấn Độ trở về...

Tâm sự Xuân 2011

Tâm sự Xuân 2010

NĂM DẦN NÓI CHUYỆN CỌP

DƯ ÂM NGÀY XUÂN

ĐÊM TRỪ TỊCH VÀ NỤ HOA XUÂN

NHỮNG TẤM L̉NG

VỀ QUÊ

CHUYỆN MỘT PHO TƯỢNG
Website: http://chuavanhanh.free.fr
Email: chuavanhanh@free.fr