Trang chủ En français Tin tức H́nh ảnh Thơ Văn Âm nhạc
VỀ NGUỒN
Lâu lắm tôi chưa được về quê mẹ, nơi tuổi thơ tôi lớn lên với bao kỷ niệm đong đầy, nơi đă nuôi dưỡng tâm t́nh tôi từ buổi đầu nằm trong nôi mẹ, bằng ḍng sữa ngọt ngào, bằng tiếng ru êm đềm tha thiết, bằng t́nh thương bao la vô tận.

Nhà ngoại tôi ẩn trong hàng cây trái xanh um bóng mát. Có con sông dài uốn ḿnh qua con đường vào làng. Năm nào vào ngày giổ ngoại, mẹ vẫn thường đưa các con theo về.
Sông dài bao nhiêu? Chảy về đâu tôi không hề biết. Nhưng khi bắt đầu rẻ vào ngỏ, chúng tôi chân sáo dọc bờ sông, vừa chạy vừa hát “Con sông dài mấy nhánh…”

Tôi chẳng biết hỏi người lớn thế nào để hiểu. Và từ bao giờ con sông dài mấy nhánh đă in sâu trong tiềm thức? T́nh yêu sông, yêu vẻ thiên nhiên của trời đất lớn dần theo thôi. Khi nào được về nhà ngoại, tôi vẫn t́m đến ḍng sông, ngồi dưới tàn cây bóng mát, âm thầm ngắm nước sông êm ái chảy qua đồng ruộng với đám mạ xanh ŕ, mặt nước gợn lung linh đuổi bắt theo từng cơn gió nhẹ.

Tôi thả hồn ngắm trời xanh cao rộng, lắng nghe tiếng chim líu lo, tiếng ve sầu râm ran trổi nhạc, cảm nhận sự hài ḥa của đất trời. Thỉnh thoảng nghe tiếng chuông chùa vọng lại - thức tỉnh.

Tuổi trẻ luôn có nhiều ước vọng. Mơ đi trên con đường đầy hoa thơm cỏ lạ, tương lai ngời sáng. Chưa hề nghĩ đến sự an lạc trong tâm hồn. Chỉ luôn đeo đuổi theo sự quyến rủ của vật chất xa hoa, một đời sống vinh quang mà ai cũng hằng mơ ước.

… màu ngũ sắc lung linh quyến rủ
Biết ḷng ta tham vọng vẫn đầy.


Đêm nay ngày rằm tháng Giêng. Tôi vừa thắp ngọn nến trên bàn Phật, miên man ôn lại lời Pháp giảng của thầy chiều qua. Thầy đă chuyển đạt lời dạy của Đức Phật, hướng dẫn chúng sanh đi trên con đường sáng để tự giải thoát cho chính ḿnh. Thầy giảng rơ tính chất của sao La Hầu, Thái Bạch… vốn có tính ưa giận hờn. Cho nên, nhường nhịn qua lời nói, dùng ái ngữ với nhau trong cách cư xử để sân hận không xảy đến, đó là ḿnh đă dương sao giải hạn.

Cuộc đời là một thảm kịch dài t́nh tiết, muôn vàn phức tạp, chông gai, trắc trở chờ đón. Những phiền muộn như con mưa nhẹ làm lao đao không lối thoát, hay bảo tố phong ba vùi dập con người trong sự đau khổ triền miên. Chúng ta cứ măi đuổi bắt một cuộc sống xa hoa danh vọng, hoặc v́ miếng cơm manh áo mà ngỡ là hạnh phúc. Nhưng sự đam mê của ta, không biết rằng đó là điều dễ dàng gây đổ vỡ. Chúng ta được thầy giảng pháp, cho chúng ta thấy rơ căn nguyên của mầm móng khổ đau, hầu áp dụng bài học vào cuộc sống hằng ngày, thực hành quán chiếu, tạo hạnh phúc chân thật ḥa hợp trong gia đ́nh, giữa vợ chồng, cha mẹ, con cái, người thân. Với đầy ắp yêu thương, sẽ cảm nhận được chân hạnh phúc. Con đường mà Đức Phật đă dạy là con đường sáng “dạt dào mưa pháp”.
Tôi vừa cảm nhận được sự nhè nhàng qua hơi thở. Trăng đêm nay không sáng vằng vặc như ở quê nhà. Không có bóng trăng len vào khung cửa. Không có bóng dáng Cuội bên gốc đa sầu muôn thuở. Trăng cứ ẩn hiện trong đám mây màu xám đục. Trăng cúi mặt thờ ơ như giận hờn trời đất. Nhưng trăng vẫn là chiếc đèn hoa soi sáng, trăng đẹp măi thiên thu.

Tôi nghĩ đến quê hương. Có lẽ đêm rằm tháng Giêng trăng sẽ sáng lắm? Sáng cả sân chùa, sáng ngập lối sân nhà. Tiếng kinh cầu ngày nào êm êm, ngân nga trầm bổng như ḍng suối róc rách hiền ḥa, buông xả thân tâm được nhè nhàng thoải mái.

Tôi ước được làm cánh chim trở về t́m lại “con sông dài mấy nhánh”, nghe tiếng đồng chuông vang động để tỉnh thức, được th́ thầm với trăng trong ngày rằm sáng ngời rạng tỏ.

Đêm đă sắp tàn. Vầng trăng đă trôi dạt về phương nào? Trăng có về lại quê hương trong đêm nay không? Hăy giúp tôi trong giấc mơ làm con hạc trắng theo trăng về quê mẹ. Cho tôi dựng lại giây phút bên ḍng sông dịu hiền thơ mộng ấy, hay được trầm ḿnh trong nước mát ngọt ngào thơm mùi cỏ dại, như một giấc mơ “về nguồn”. Nơi đó, dù ngoại tôi không c̣n, tim tôi có ̣a vỡ trong sự mất mát, những hăy giữ lại cho tôi một ḍng sông dài và những nhánh rẽ cùng chảy về biển rộng bao la… để đôi mắt tôi tràn những hạt mưa rơi yêu thương theo ḍng sông về nguồn, khắp đường quê hương dặm dài yêu dấu!

Tuỳ bút

Xuân
Văn học Phật giáo
Truyện ngắn
Nhật kư
Khảo luận


CU TƯ ĐI TU

Mùa xuân, Di-lặc, từ thực tại đến ước mơ

Thần chú trừ rắn độc

Gió Xuân 2013

Nụ cười Hoa mùa Xuân

CHUYỆN CỦA RỒNG

Tôi đi hành hương
Tôi quyết định đi theo đoàn hành hương do chùa Vạn Hạnh ở Nantes tổ chức từ cuối tháng 8, 2010. Làm các thủ tục vé máy bay, passport và visas xong xuôi từ cuối tháng mười. (Các bạn nên nhớ rằng passport của bạn phải c̣n có giá trị tối thiểu 3 tháng sau ngày rời Ấn Độ trở về...

Tâm sự Xuân 2011

Tâm sự Xuân 2010

NĂM DẦN NÓI CHUYỆN CỌP

DƯ ÂM NGÀY XUÂN

ĐÊM TRỪ TỊCH VÀ NỤ HOA XUÂN

NHỮNG TẤM L̉NG

VỀ QUÊ

CHUYỆN MỘT PHO TƯỢNG
Website: http://chuavanhanh.free.fr
Email: chuavanhanh@free.fr