Trang chủ En français Tin tức H́nh ảnh Thơ Văn Âm nhạc
MỘT CHÚT TÂM T̀NH
Tôi biết chùa Vạn Hạnh được hơn 15 năm nay. Những năm đầu mới đặt chân đến xứ lạ quê người, tôi rất nhớ nhà và cô đơn. Do cuộc sống phải đi t́m miếng cơm, manh áo, tôi chỉ đến chùa trong những dịp lễ lớn. Dần dần, tôi cảm thấy gần gũi với thầy, cùng các Phật tử đến trước. Sau đó, dường như cuối tuần nào gia đ́nh chúng tôi cũng đi chùa, phụ giúp chùa trong những công việc mà khả năng chúng tôi có thể làm được. Và không biết tự bao giờ, niềm vui lại lớn dần theo thời gian, dường như ngôi chùa này đối với tôi hết sức cần thiết, gần gũi, thân thương trong cuộc sống thường ngày. Tôi không c̣n cảm thấy cô đơn, lo sợ, dầu không gian ở đất khách rất khắc nghiệt, thời gian tất bật, hiếm hoi.

Có một lần tôi được nghe thầy Như Điển thuyết pháp. Thầy cầm một tờ giấy trắng và lấy một cây bút ch́ chấm vào tờ giấy trắng tinh, rồi thầy đưa lên cao và hỏi đại chúng: “Quư vị có thấy ǵ không”? Mọi người đều trả lời rằng thấy một “chấm đen”! Thầy cười và nói: “Tờ giấy lớn trắng tinh quư vị không thấy mà chỉ thấy một chấm đen”. Lời dạy của thầy giúp cho tôi thay đổi cách nh́n người và nh́n ḿnh. Cho nên, tôi tự rút ra bài học, hăy đến với nhau bằng tấm chân t́nh, tự nhiên niềm vui và hạnh phúc sẽ đến với chúng ta trong cuộc sống vô thường này.

Cũng trong ngôi chùa Vạn Hạnh nhỏ bé thân thương này tôi gặp được rất nhiều người bạn, và kể cho nhau nghe về những chuyện, chia sẻ cách nh́n về sự thật.

Một ngày nọ, đức Khổng Phu Tử cùng thầy Tử Lộ đi lên pḥng khách, khi đi ngang qua hành lang nhà bếp, thấy một học viên hai tay bưng một đĩa khoai luộc, trên miệng anh ta đang ngậm một củ khoai. Thầy Tử Lộ dừng lại và trách mắng học viên, v́ miệng đang ngậm củ khoai, anh ta chỉ c̣n biết yên lặng, không thể nào giải thích được. Thầy Tử Lộ c̣n nói thêm: “Thầy dạy: tiên học lễ, hậu học văn, khoai thầy chưa ăn sao thầy dám ăn trước”? Sau đó học viên bưng khoai lên pḥng khách mời thầy và nói: “Lúc năy con bưng khoai lỡ bị rớt xuống đất, con sợ thầy không biết ăn nhằm cũ khoai dơ, nên con ngậm trong miệng”.

Câu chuyện trên rất b́nh thường, nhưng đối với tôi là một điểm sáng, cho tôi hiểu được thế nào về Chánh kiến.

Cách đây sáu năm, tôi được may mắn đọc một cuốn sách “Liễu Phàm tứ huấn”, trong đó có một câu chuyện kể về một thiếu nữ gia cảnh rất nghèo, mồ côi cha mẹ và phải đi giặt lụa cho người hàng xóm để đổi bữa ăn. Một ngày nọ cô đi chùa, cô thấy mọi người phát tâm cúng dường Tam bảo, nhưng trong túi cô chỉ vỏn vẹn có hai xu mà cô đă tiết kiệm trong nhiều tháng qua, cô muốn cúng dường nhiều hơn, nhưng t́m đâu ra được, cuối cùng cô gặp thầy trụ tŕ, kể rơ hoàn cảnh và cô xin thầy nhận cho. Thầy trụ tŕ nh́n cô ân cần thăm hỏi và mời cô lên chánh điện thắp hương hồi hướng công đức cho cô.

Vài năm sau, cô trở thành một thanh nữ xinh đẹp, hiền lành, nhờ sự mai mối cô được tuyển chọn làm thứ phi. Từ đó, cô sống trong sự giàu sang phú quư. Cô thầm nghĩ, nhờ ơn đức thầy trụ tŕ, cho nên mới có được như ngày hôm nay. Nhớ đến cái ơn ấy, cô cầu xin vua ban cho lễ vật để về quê hương tạ ơn thầy. Cả đoàn tùy tùng cờ trống ngựa xe vang rền, từ kinh thành đến miền quê hẻo lánh ai cũng biết tấm ḷng báo ân của cô. Ḷng cô rất hảnh diện tự hào, cô muốn tất cả dân chúng ai ai cũng phải biết đến sự giàu sang và quyền lực của ḿnh. Khi đến chùa cũ, thầy trụ tŕ năm xưa vẫn c̣n đó, thọ nhận sự cúng dường của cô, và mời cô vào pḥng khách, gọi đệ tử của thầy lên chánh điện để hồi hướng công đức cho cô. Cô rất ngạc nhiên và hỏi thầy: “Năm xưa con nghèo khổ, con chỉ cúng dường có hai xu, mà được chính thầy hồi hướng công đức cho con, nay con cúng dường cho chùa 10 xe gạo, 5 xe lụa và biết bao nhiêu vàng bạc, sao thầy không hồi hướng công đức cho con”? Thầy trụ tŕ ôn tồn trả lời: “Năm xưa thí chủ chỉ cúng dường có hai xu, nhưng với tất cả ḷng thành. Nay nương nương cúng dường nhiều hơn nhưng với cái tâm đều muốn cho mọi người biết đến sự giàu sang và quyền lực của ḿnh nhiều hơn lễ vật, nên đệ tử của thầy hồi hướng cũng được rồi”. Tự đáy ḷng cô cảm thấy xấu hổ và đảnh lễ thầy sám hối.

Qua ba mẫu chuyện trên, tôi được nghe giảng, được nghe kể, và đă đọc được trong một quyển sách ở trong ngôi chùa này, tuy thời gian và hoàn cảnh có khác nhau, nhưng nó không vượt ngoài cái định luật nhân quả và nghiệp báo.

Tôi nghĩ rằng tất cả những người đến chùa đều có thiện căn gieo trồng từ nhiều kiếp trước, đến hôm nay mới có cơ duyên gặp nhau ở chốn thiền môn này, nhất là mỗi chúng ta đều có chung một hoàn cảnh rời quê hương xứ sở, người thân, tề tựu về ngôi chùa chung này để tu tập. C̣n niềm vui nào bằng trên đất khách gặp được cố nhân!

Có một lần vào dịp năm mới, được nghe thầy Minh Tâm hỏi đại chúng: “Quư vị đến chùa bằng cái ǵ”? Tất cả mọi người nh́n ra ngoài trời gió mưa lạnh buốt của mùa đông, người trẻ nghĩ ḿnh đến chùa bằng xe hơi, người lớn tuổi nghĩ ḿnh đến chùa bằng xe điện… Thầy hỏi, nếu như hôm nay có người bạn thân mời quư vị đến nhà họ dự lễ sinh nhật, hay mời dùng cơm cuối tuần quư vị có đi chùa không?... Cho nên, tất cả ở đây đều đến chùa bằng cái tâm đối với Tam bảo, tất cả ở đây dù công việc bận rộn, đường sá xa xôi, thời tiết khắc nghiệt, mà quư vị đă đến đây, tất cả đều có duyên lành với Phật pháp.

Tôi có quen một người bạn, anh ta có một cửa hàng bán đồ ăn, thỉnh thoảng anh cũng đi chùa vào những dịp lễ và anh đă từng hứa với thầy trụ tŕ: “Khi nào con bán được tiệm, con sẽ thường xuyên đến chùa giúp thầy”. Nhưng tiệm chưa bán được th́ anh đă qua đời, anh chỉ có ngoài sáu mươi tuổi. Thương tiếc cho cuộc sống vô thường, thầy cùng nhiều người Phật tử đến nhà anh tụng kinh hộ niệm cho hương linh anh và chia sẻ sự mất mát với người thân, cùng nhau lo cho anh đến nơi an nghỉ cuối cùng. Vợ anh ta là người Pháp, không biết làm thế nào, cuối cùng rước hương linh anh về chùa cầu nguyện cho đến hết 49 ngày. Cho nên mới biết “triệu người quen có mấy người thân, khi ĺa trần có mấy người đưa”. Tuy anh chưa có thực hiện được lời hẹn ước của anh, nhưng tự đáy ḷng anh đă nảy sinh một việc thiện cũng đủ làm cho chúng ta thương tiếc. Hăy yêu quư và trân trọng những ǵ ta đang có, bởi mai đây khi nhắm mắt ĺa đời chỉ c̣n lưu lại tấm chân t́nh mà thôi.

Gần đây vào mỗi tối thứ sáu hằng tuần, tôi có theo học khóa tu thiền do chùa Vạn Hạnh tổ chức, ở đó tôi được gặp rất nhiều người Pháp, họ rất thành tâm tu học, tôi cảm thấy rất vui, tin tưởng và lắng nghe lời thầy chỉ dạy, nỗi băn khoăn trong cuộc sống vô định dần dà vơi đi, và tôi cảm thấy đời sống của tôi hết sức quư báu. Có một điều không thể phủ nhận là mỗi khi quán niệm về thân, về tâm, trong từng mỗi hơi thở, tôi biết ḿnh đang c̣n sống. Hít vào thở ra là một việc rất b́nh thường của một đời người, nhưng nếu chúng ta hít vào mà không thở ra th́ sự sống đă chấm dứt.

Trong mỗi chúng ta ai cũng có một đời sống riêng tư, nhưng chúng ta lại có một điểm chung hết sức gần gũi và cần thiết đó là bầu không khí chung trong không gian này. Cái sự sống bắt đầu ở đó, niềm vui bắt nguồn nơi đó, ngày mai c̣n nhiều hy vọng, hạnh phúc không ở đâu xa, nó ở ngay trong tâm biết thương yêu, và hiểu biết về sự tha thứ, nó đến với nhau bằng tấm chân t́nh, nó rất bao la, nhưng nó lại rất hữu hạn, nó chỉ bằng một hơi thở mà thôi...

Tuỳ bút

Xuân
Văn học Phật giáo
Truyện ngắn
Nhật kư
Khảo luận


CU TƯ ĐI TU

Mùa xuân, Di-lặc, từ thực tại đến ước mơ

Thần chú trừ rắn độc

Gió Xuân 2013

Nụ cười Hoa mùa Xuân

CHUYỆN CỦA RỒNG

Tôi đi hành hương
Tôi quyết định đi theo đoàn hành hương do chùa Vạn Hạnh ở Nantes tổ chức từ cuối tháng 8, 2010. Làm các thủ tục vé máy bay, passport và visas xong xuôi từ cuối tháng mười. (Các bạn nên nhớ rằng passport của bạn phải c̣n có giá trị tối thiểu 3 tháng sau ngày rời Ấn Độ trở về...

Tâm sự Xuân 2011

Tâm sự Xuân 2010

NĂM DẦN NÓI CHUYỆN CỌP

DƯ ÂM NGÀY XUÂN

ĐÊM TRỪ TỊCH VÀ NỤ HOA XUÂN

NHỮNG TẤM L̉NG

VỀ QUÊ

CHUYỆN MỘT PHO TƯỢNG
Website: http://chuavanhanh.free.fr
Email: chuavanhanh@free.fr