Hiện đang có 2 người 
0 thành viên
 Số lần viếng  : 
Đăng nhập 
Email
Mã số 
Thành viên mới ?
Quên mã số ?
Trang chủ
Tin tức
 Kinh Điển
Phật học
 Từ điển Phật học
Truyện tích Phật Giáo
 Thơ văn
 Khảo luận
 Nhật kư hành hương đất Phật
 THƠ THỈNH HỌA
 Thơ Caphêhát
 Thơ Chiếc Lá
 Thơ Dă Hạc
 Thơ họa
 Thơ Không Hồng
 Thơ Lăng Ca
 Thơ Nhuận Mỹ
 Thơ Quảng Thanh
 Thơ Tịnh Nguyện
 Thơ Tâm Hải - Nguyễn Hoàng Minh
 Thơ Thanh Hà
 Thơ Thân Dũng Xuất
 Thơ Thích Đồng Ngộ
 Thơ Thích nữ Tâm Nghĩa
 Thơ Thích Nguyên Hùng
 Thơ Tuệ Nguyên - Thích Thái Ḥa
 Thơ Tuệ Nhẫn
 Thơ Tuệ Quán
 Thơ Tuệ Thanh
 Truyện ngắn
 Tuỳ bút
 Văn học Phật giáo
 Xuân
Phim
 Âm nhạc Phật giáo
H́nh ảnh
Thư tín
Pháp thoại
Trang tuởng niệm
Ghi Danh Khach San
 
VỀ QUÊ

Chuyến xe sớm từ từ rời bến. Không khí ở bến xe mấy ngày giáp Tết rộn ră lên mấy lần. Những chuyến hàng tấp nập, những hành lư nặng đầy của những người xa nhà về quê ăn tết đoàn tụ, những gương mặt hớn hở, những vẻ mặt ưu tư,… lần lượt qua mắt Nguyên.

Chiếc xe ra khỏi bến, thoát ra khỏi cảnh náo nhiệt, xô bồ, lao thẳng vào đường quốc lộ, chạy vun vút, bỏ lại sau lưng phố thị không lúc nào yên tĩnh. Gió lùa vào xe, vụt qua tai Nguyên, ù ù…

Trời hăy c̣n sớm. Nắng mai đă lên cao nhưng chưa đủ để sưởi ấm cái lạnh cuối đông, Nguyên kéo lại cổ áo, thu ḿnh nhỏ lại nh́n mông lung qua cánh cửa kính xe, mọi thứ lướt qua nhanh vụt vùn. Dăm ba câu chuyện văn của hành khách cũng thưa dần rồi lặng hẳn. Mỗi người mỗi ḍng suy nghĩ. Có lẽ, ai cũng đang nhớ đến quê hương, gia đ́nh, và mong xe chạy nhanh hơn để chóng đến. Nguyên hít một hơi thở thật sâu, thoáng chút buồn buồn, nghĩ ngợi bâng quơ…

Ḍng thời gian, ḍng đời hay ḍng biểu hiện của tâm thức? Mọi thứ đều đă trôi qua nhưng dấu tích c̣n đọng lại trong ‘kho tàng’ giờ chợt bừng lên trên nền tâm thức những bóng h́nh của thế giới độc ảnh. Hạnh phúc hay khổ đau? Nguyên cũng không biết nữa. Nguyên miên man trong thế giới bóng h́nh của quá khứ, không cố nhớ, không cố giữ, không nắm bắt, nhưng nó hồn nhiên hiển hiện, gợi một chút ấm áp, một chút cảm xúc, rung động, rất người…

* * *

Hồi đó, khi c̣n học ở Phật học viện Đại Ṭng Lâm, cứ mỗi chiều, Nguyên thả từng bước chân chầm chậm, thong thả thở từng hơi thở, nhẹ nhàng rảo bước trên lối ṃn giữa hai hàng tràm đang ŕ rào chuyện tṛ với gió, lắng tai nghe tiếng chuông chiều ngân vang từ lầu chuông Thiện Hoà. C̣n ǵ thú vị bằng được ngửi hương thơm của hoa ngàn, cỏ nội, được gió chiều mát rượi vuốt ve làn da, được lắng tai nghe tiếng chuông chiều gọi về tỉnh thức, trong khi những hoa, những bướm, những sợi nắng chiều rớt lại vướng trên vai. Thực tại! Những phút giây tưởng chừng như thoát trần ấy, tâm hồn tựa như cùng với cánh chim, cùng với tiếng gió bay bổng lên không trung để hoà nhập với hồn của vạn vật, Nguyên được thưởng thức cái vui trong sạch nhất và cũng nồng nàn nhất, cái vui trở về nhất thể.
Những tháng ngày ấy đă qua đi.

Đă hơn một năm nay Nguyên không t́m lại được giây phút tĩnh lặng tinh khiết toả ra từ miền tâm thức. Cuộc sống đă ảnh hưởng và làm cho ḍng tâm thức chuyển động thêm hỗn độn. Đành rằng cuộc sống cũng chính là biểu hiện của tâm thức. Sài g̣n xô bồ, phức tạp quá. Đường phố tấp nập người qua lại, ồn ào. Không khí oi bức và sặc mùi khói xăng. Mỗi lần ra đường Nguyên có cảm giác như bị tra tấn đôi mắt và hai tai vậy. Đó là ấn tượng của ngày mới đậu đại học. Hồi mới lên, Nguyên cứ ngỡ không sống nỗi ở chốn này.
Xă hội một khi đă phát triển đến đỉnh cao nhất của vật chất th́ cũng đă đến lúc đạo đức của xă hội xuống dần. Người ta đă tập trung khai thác triệt để ḷng tham muốn của con người với mọi h́nh thức, đánh mạnh vào thị dục, thính dục… Và một khi mà ḷng tham muốn, dục vọng bừng khởi th́ đạo đức theo đó cũng bị lăng quên. Cuộc sống bị hấp dẫn bởi những thứ giả tạo, hàng dỏm, thuốc dỏm… và đạo đức cũng dỏm nốt. Tầng lớp được xem là đạo đức của xă hội đó là hàng tăng lữ, tu sĩ cũng không thoát khỏi ma lực của vật chất mà đi đến suy đồi, thối nát, bệ rạc. Nguyên không thể không lo sợ cho ḿnh, Nguyên cũng là con người mà.
* * *

Những đêm trăng sáng Nguyên thường lên sân thượng ngắm trăng. Hồi c̣n ở Ṭng Lâm, trăng sáng như thế Nguyên thường ra đài Quan âm ngồi ngắm trăng và làm thơ hoặc tản bộ quanh trường để được tắm gội dưới ánh trăng mà nghe từng hơi thở. Không phải chỉ ḿnh Nguyên, có cả bạn Nguyên nữa. Bây giờ ngắm trăng ở trên sân thượng, trăng không bị che khuất bởi những tàng cây cổ thụ, ánh vàng đổ xuống thành phố, mênh mông. Ở trên cao, không gian mở ra thênh thang và Nguyên như cảm thấy ḿnh nhỏ lại, bé bỏng giữa cuộc đời. Trăng ở Sài g̣n h́nh như buồn tẻ và cô đơn lắm. Không c̣n ai nhớ đến trăng nữa th́ phải. Người ta bận rộn biết bao công việc và không c̣n th́ giờ để nhớ đến trăng. Mỗi khi đêm về, thành phố lại lên đèn rực rỡ. Những nguyệt nga thực sự nơn nà trong ṿng tay âu yếm th́ c̣n ai nhớ nàng trăng nơi xa thẳm? Bỗng dưng Nguyên thấy tội nghiệp cho trăng quá.
* * *

Sáng hôm sau, xe đă về đến quê hương, trải qua một ngàn cây số. Nguyên xuống xe. Kia là đầu đường dẫn về làng. Một làn gió từ cánh đồng thổi tạt vào mặt, se lạnh. Trời đầy nắng nhưng vẫn chưa làm không khí ấm lên. Hít một hơi thở thật dài, đảo mắt nh́n khung cảnh thân quen, rồi lấy thêm một hơi thở thật sâu nữa, không khí tràn đầy lồng ngực, Nguyên sảng khoái hẳn lên thưởng thức trọn vẹn cái không khí trong lành của miền quê tinh khiết. Nguyên rảo bước về chùa.

- Bạch thầy ! Con mới về.
- Mô Phật ! Con mới về đó hả? Rửa mặt rồi nghỉ ngơi cho khoẻ đặng dùng cơm trưa.
- Mô Phật.

Nguyên xá thầy rồi lui ra. Thăm hỏi huynh đệ xong, Nguyên về pḥng nghỉ ngơi.

Sau buổi cơm chiều, thầy gọi Nguyên lên pḥng. Ngồi bên thầy, Nguyên nghe từng lời nói ấm áp, ngọt ngào, ôn tồn hiền hậu. Từng lời nói gọi Nguyên về thuở ban đầu mới xuất gia. Những ngày ấy Nguyên đă từng nghe chất liệu ngọt ngào này tưới tẩm hạt giống tu tập trong Nguyên mỗi ngày mỗi lớn mạnh, vững chăi. Rồi thầy cho nguyên vào Ṭng Lâm Phật học viện. Từ dạo ấy, cho đến khi Nguyên thi vào đại học, đă 5 năm trôi qua. Bây giờ Nguyên mới ngồi lại bên thầy. Nghe thầy nói, Nguyên thấy ḷng ḿnh ấm áp lên. Thầy hỏi việc tu học, nơi ăn chốn ở ra sao, đoạn nói:

- Thầy nghe nói môi trường thành phố rất phức tạp. Cuộc sống ở chốn phồn hoa, vật chất dễ làm lung lạc ḷng người. Gần Tết rồi mà chưa thấy con về, thầy lo lắm. Thầy tin tưởng con có khả năng tu tập vững chăi, nhưng tâm thức như ḍng nước chảy, nh́n bên ngoài h́nh như không có ǵ thay đổi, nhưng bên trong nó đang cuồn cuộn đổi thay, khó lường, con phải biết cố gắng giữ ḿnh. Con về, thầy yên tâm rồi. Thôi đi nghỉ sớm, ngày mai c̣n phụ thầy lo mấy ngày Tết…

Nguyên xá thầy rồi lui về pḥng. Lời thầy thấm vào tâm thức, Nguyên bùi ngùi cảm động, lời nói nửa như khuyên răn, nửa như tha thiết mong Nguyên đừng quên chí nguyện tu tập, “Sài g̣n phồn hoa nhiều cám dỗ, con hăy gắng giữ ḿnh”. Vâng, Nguyên nhủ thầm, con sẽ không phụ ḷng thầy mong mỏi, sẽ không có ǵ lay chuyển được tâm con, con sẽ sống trọn đời thanh khiết.

Ngoài kia màn đêm dày đặc, đen ng̣m. Cái ǵ ở phía trước có phải chăng c̣n tiềm tàng và bí ẩn như trong màn đêm ấy? Ngày mai, ngày mai làm sao Nguyên biết được chuyện ǵ sẽ xảy ra cho cuộc đời ḿnh, khi tâm thức vẫn như ḍng nước chảy? Hy vọng nó sẽ cuốn trôi đi những ǵ cáu bẩn, để lại ḍng tâm tinh khiết, ngọt ngào, và sẽ trở về quê xưa, nơi cơi giới ngàn đời thanh tịnh. Không phải Nguyên cũng đă về quê rồi đó sao. Dù rằng quê hương là quán trọ, nhưng quán trọ nào lại chẳng phải là quê hương?

Số lần xem: 1027
Truyện ngắn
VỀ QUÊ
Dă Hạc
2009-01-06
CU TƯ ĐI TU
Dă Hạc
2008-08-10

Website: http://chuavanhanh.free.fr
Email: vanhanh@vanhanh.fr
;